Luật pháp trong Cựu Ước có áp dụng trong đời sống Tin Chúa đương thời?, một minh họa về Đóng góp thập phân (10%)
Câu hỏi về thực hành đời sống thuộc linh #001: Luật pháp trong Cựu Ước có áp dụng trong đời sống Tin Chúa đương thời?, một minh họa về Đóng góp thập phân (10%)
Đầu tiên, chúng ta cần thừa nhận và nhìn nhận rằng, “trong việc ban luật pháp cho Y-sơ-ra-ên, Đức Chúa Trời đã ban cho một cơ cấu (hay cấu trúc) của xã hội. Luật pháp là tốt lành, và nó được ban cho vì mục đích của một cộng đồng có tổ chức tốt…Được phát triển theo thời gian, những điều này không phải là bảng liệt kê các luật lệ bắt buộc, nhưng chúng là những nguyên tắc cơ bản cho sự hình thành công tác pháp lý và đời sống cộng đồng.” [1], một sự ‘ràng buộc’ bởi mối quan hệ cụ thể giữa Đức Chúa Trời và Y-sơ-ra-ên, và liệu có thể áp dụng cho thế hệ Cơ đốc thời nay? Tiến đến “Phục Truyền Luật Lệ Ký liên hệ đến nhu cầu của một thế hệ mới. Những người này không chỉ cần được dạy những điều lệ căn bản của truyền thống, họ phải đón nhận nó vào lòng để sống theo sự chỉ dẫn của nó, nếu họ muốn bước vào một tương lai cách vững chãi và đầy tự tin” [2] và biểu hiện sự ổn định của cộng đồng và an sinh của nó là mối quan tâm chính yếu của luật pháp.” [3] Trong Tân ước, Khi Chúa Giê-su chết trên thập tự giá, Ngài đã chấm dứt luật pháp Cựu Ước:
'vì Đấng Christ là sự cuối cùng của luật pháp, để mọi người tin đều được xưng công chính. ' (Rô-ma 10:4, VIE2010)
'Trước khi đức tin đến, chúng ta bị nhốt và canh giữ dưới luật pháp cho đến khi đức tin được bày tỏ. Như thế, luật pháp là người hướng dẫn chúng ta đến Đấng Christ, để bởi đức tin chúng ta được xưng công chính. Nhưng khi đức tin đến rồi, chúng ta không còn dưới quyền người hướng dẫn đó nữa. ' (Ga-la-ti 3:23-25, VIE2010)
'Qua thân xác mình, Ngài đã hủy bỏ luật pháp với các điều răn và quy tắc, để từ hai nhóm, Ngài tạo dựng thành một nhân loại mới trong chính Ngài, như vậy sự bình an được thực hiện; ' (Ê-phê-sô 2:15, VIE2010)
Chúng ta còn lại 2 điều răn quan trọng, từ chính Chúa Giê-xu: '‘Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết tâm trí mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.’ Ấy là điều răn thứ nhất và quan trọng hơn hết. Còn điều răn thứ hai cũng giống như vậy: ‘Ngươi phải yêu người lân cận như chính mình.’ Tất cả luật pháp và lời tiên tri đều tùy thuộc vào hai điều nầy.” ' (Ma-thi-ơ 22:37-40, VIE2010)
'Với người Do Thái, tôi trở nên như một người Do Thái để chinh phục được người Do Thái. Với những người ở dưới luật pháp — dù chính tôi không ở dưới luật pháp — tôi trở nên như một người ở dưới luật pháp để có thể chinh phục những người ở dưới luật pháp. Với những người không có luật pháp — dù đối với Đức Chúa Trời, tôi không phải không có luật pháp, vì tôi ở dưới luật pháp của Đấng Christ — tôi trở nên như một người không luật pháp để có thể chinh phục những người không có luật pháp. ' (I Cô-rinh-tô 9:20-21, VIE2010)
Như vậy một mối quan hệ cụ thể, một Giao ước giữa Đức Chúa Trời với Y-sơ-ra-ên trong bối cảnh lịch sử Cựu Ước, cho một mục đích rất cụ thể, và cách thức cụ thể ở hoàn cảnh cụ thể ấy, không áp dụng trong thời đại Cơ đốc ngày nay, vì chúng ta chỉ dưới luật pháp của Đấng Christ. (I Cô-rinh-tô 9:20-21, VIE2010)
Một ví dụ về sự đóng góp được trích dẫn từ Cựu ước, như:
'“Mỗi năm anh em phải để riêng một phần mười tất cả sản phẩm từ hạt giống được gieo trong đồng ruộng sinh ra. Anh em sẽ ăn một phần mười về ngũ cốc, dầu, rượu, cũng như những con đầu lòng trong bầy chiên, bầy bò của anh em trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời anh em, tại địa điểm mà Ngài sẽ chọn để danh Ngài ngự tại đó. Đây là cách anh em học tập để suốt đời kính sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời của anh em. ‘ (Phục Truyền 14:22-23, VIE2010)
'‘Tất cả một phần mười thổ sản, từ ngũ cốc ngoài đồng đến hoa quả của cây cối đều thuộc về Đức Giê-hô-va; đó là vật thánh dâng lên Đức Giê-hô-va. ' (Lê-vi 27:30, VIE2010)
và có ‘áp lực’ bắt buộc lớn hơn trong Ma-la-chi 3:8-10 “Người ta có thể ăn trộm Đức Chúa Trời được sao? Thế mà các con ăn trộm Ta!” Nhưng các ngươi nói: “Chúng con có ăn trộm Chúa đâu?” “Các con đã ăn trộm một phần mười và tế lễ phải dâng. Các con bị nguyền rủa vì tất cả các con, cả nước, đều ăn trộm Ta. Hãy đem tất cả phần mười vào kho để có lương thực trong nhà Ta. Và từ nay, hãy lấy điều nầy mà thử Ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán, xem Ta có mở các cửa sổ trên trời cho các con, và đổ phước xuống cho các con đến nỗi không chỗ chứa chăng!
Có hai loại dâng hiến được dạy một cách nhất quán trong Kinh thánh: dâng hiến cho chính quyền (luôn bắt buộc) và dâng hiến cho Chúa (luôn tự nguyện). Tuy nhiên, vấn đề này đã bị nhầm lẫn rất nhiều bởi một số người hiểu sai bản chất của đóng góp 10% trong Cựu Ước. Đây không phải là món quà dâng cho Chúa, mà là thuế để tài trợ cho ngân sách quốc gia ở Israel. Bởi vì Israel là một chế độ thần quyền, các thầy tế lễ Lê-vi hành động như chính quyền dân sự. Vì vậy, phần mười của người Lê-vi (Lê-vi Ký 27:30-33) là tiền thân của thuế thu nhập ngày nay, giống như khoản thập phân hàng năm thứ hai mà Chúa yêu cầu để gây quỹ quốc gia (Phục truyền luật lệ ký 14:22-29). Luật pháp cũng áp dụng các loại thuế nhỏ hơn cho người dân (Lê-vi Ký 19:9-10;Xuất Ê-díp-tô Ký 23:10-11). Vì vậy, tổng số tiền mà người Israel phải đóng góp không phải là 10 phần trăm, mà là hơn 20 phần trăm. Tất cả số tiền đó được dùng để vận hành quốc gia.[4]
Chúng ta phải tự sửa mình khi nói rằng, “Chúa sở hữu phần mười và chúng ta sở hữu những gì còn lại.” Không, Chúa sở hữu cả phần mười và cả những gì còn lại. Ngài sở hữu tất cả. Ngài là chủ sở hữu của mọi thứ. Mọi sự đóng góp, ngoại trừ thuế cho chính phủ đương thời của bạn, đều hoàn toàn tự nguyện (so sánh Xuất Ê-díp-tô Ký 25:2;1 Sử Ký 29:9). Mỗi người đều cho đi những gì mình muốn cho đi; không có tỷ lệ phần trăm hay số lượng cụ thể. (I Cô-rinh-tô 16:2) Một số thực hành có tính bắt buộc theo tỷ lệ này, áp đặt trên đời sống của một người Tin chúa như là điều luật là điều đi xa rời Thông điệp của Kinh thánh. “vì đó là một luật của Giao Ước Cũ và thuộc về luật pháp của Môi-se. Điều này chưa từng được đề cập đến trong Tân Ước khi nói với các tín hữu ngoại bang [không phải người Do thái]. Người Do Thái có làm điều đó, nhưng chưa từng có một tín hữu ngoại bang nào được bảo phải dâng phần mười.“[5]
Trên hết, phần được dâng hiến cần phải với động cơ trong sáng, cùng thái độ thờ phượng Đức Chúa Trời đúng đắn và để phục vụ thân thể Đấng Christ. 'Mỗi người nên quyên góp tùy theo lòng mình đã định, không miễn cưỡng hoặc do ép buộc, vì Đức Chúa Trời yêu mến người dâng hiến một cách vui lòng. ' (II Cô-rinh-tô 9:7, VIE2010)
Ghi chú:
[1] Birch C. Bruce, Dẫn Nhập Cựu Ước: Tài Liệu Hỗ Trợ Đọc Sách Giáo Khoa. [ A Theological Introduction to the Old Testament, trans. Viện Thần Học Việt Nam (Nashville: Abingdon Press, 1999), 82–83.
[2] Birch C. Bruce, Dẫn Nhập Cựu Ước: Tài Liệu Hỗ Trợ Đọc Sách Giáo Khoa. [ A Theological Introduction to the Old Testament, 95.
[3] Birch C. Bruce, Dẫn Nhập Cựu Ước: Tài Liệu Hỗ Trợ Đọc Sách Giáo Khoa. [ A Theological Introduction to the Old Testament, 104.
[4] John MacArthur, “Does God Require Me to Give a Tithe of All I Earn?,” Grace to You, accessed April 12, 2025, https://www.gty.org/library/questions/QA144/does-god-require-me-to-give-a-tithe-of-all-i-earn.
[5] David Pawson, “Galatians [Unlocking the New Testament],” Bible Study Tools, The David Pawson Ministry CIO, accessed April 27, 2024, https://www.davidpawson.org/resources/resource/131?return_url=https%3A%2F%2Fwww.davidpawson.org%2Fresources%2Fseries%2Funlocking-the-new-testament-1.


Comments